Khi nhỏ, mình không để ý việc học là để làm gì.

Khi học tiểu học, việc học của mình chủ yếu là để làm con ngoan trò giỏi và để tự kiêu.

Khi học trung học, mình học để yêu, để vượt qua nỗi sợ hãi thua kém và để chứng minh bản thân mình.

Khi gần hết trung học và ở đại học, mình học để chạy trốn khỏi cái bóng của bản thân và điểm yếu mà mình đã không vượt qua được; hy vọng rằng nếu học giỏi, thì mình sẽ đi một con đường khác, thay đổi những gì mình đã gặp.

Gần đại học, lần đầu tiên trong đời, mình nhận ra từ thời trung học mình không làm được những gì mình muốn chỉ với việc học. Chỉ là một chuỗi dài của sự chạy trốn, từ chỗ này sang chỗ khác. Từ khi đấy, việc học chỉ còn lại duy nhất trong mình một điều: niềm vui và sự thú vị khi khám phá ra kiến thức mới, tìm thấy những điều mình chưa bao giờ biết.

Mình đã tiếp tục học và làm giáo dục với niềm tin đó, rằng học để thỏa mãn trí tò mò sẽ mang lại niềm vui và sự hào hứng. Và hôm nay là lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, mình tự hồ nghi về bản thân mình: Học có vui thế không?

Thực tại lại một lần nữa trần trụi, rằng, có lẽ một lần nữa tư tưởng của mình về học tập và giáo dục đã sai.

Mình nghĩ về lý do mình bắt đầu, về niềm vui. Và ngày hôm nay, mình cảm thấy niềm vui đó dần tan biến đi. Chia sẻ với em, em bảo mình ích kỷ. Mình thấy đúng thế thật. Đây là lần đầu tiên tư tưởng và những giá trị mình theo đuổi rẽ lối theo một hướng khác.

Mình vẫn muốn sống trong giấc mơ, nơi mà sự học thật vui. Vì nếu tỉnh dậy từ đây, nghĩa là mình phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn rằng mình đã sai?


evolpira

là một người kỳ lạ. Viết về những điều tào lao, cờ vua, trà, và em.

Bình luận...